.Đọc- Hiểu
1.Đọc diễn cảm: SGK
- Đoạn thơ chính là mở đầu cuộc đời đau khổ của Kiều .Khi gia đình gặp gia biến
- Trích từ câu thơ 723 đến 756 trong t.phẩm
2.Bố cục văn bản
-12 câu thơ đầu (723-734): Kiều tìm cách thuyết phục, trao duyên cho Thuý Vân.
-15 câu thơ tiếp (735-749): Kiều trao kỉ vật và dặn dò thêm em.
-8 câu thơ cuối (750-757): Kiều đau đớn đến ngất đi.
II-Phân tích:
1-Đoạn 1: Kiều tìm cách thuyết phục, trao duyên cho Thuý Vân.
Mở đầu bằng 2 câu thơ:
“Cậy em, em có chịu lời,
Ngồi lên cho chị lạy rồi sẽ thưa”
-''Cậy'': Kiều khẩn khoản, thiết tha tự hành hạ mình
-''Chịu lời'': Cầu khẩn em hãy lắng nghe mình
-''Lạy'': trang nghiêm, hệ trọng
- “Thưa “: kính cẩn, trang trọng
Lời cầu xin hạ mình, coi Thuý Vân như ân nhân số 1 của mình, đưa Thuý Vân vào tình thế không thể từ chối, ràng buộc Thuý Vân bằng cách đưa ra những mối quan hệ tình cảm “ vì cây dây leo”
-6 câu tiếp theo: Kiều đã giãi bày thật nhanh, ngọn ngành để thuyết phục Vân hết lời, tâm tình chị em vì mình không thể thoái thác .
+Ngôn ngữ Nguyễn Du có sự kết hợp hài hoà giữa cách nói trang trọng, văn hoa và giản dị, nôm na của cách nói dân gian.
(+) sử dụng các điển tích ''keo loan'',''tơ duyên'' đi với các thành ngữ ''tình máu mủ'',''lời non nước'', ''thịt nát xương mòn'',”ngậm cười chín suối…”
+ Tâm trạng Kiều :
(+)Biết ơn chân thành , yên tâm ,thanh thản,sung sướng vì mâu thuẫn đã được giải quyết ->nhưng đó mới chỉ tạm thời (Khủng hoảng tâm tư trong Kiều mới tạm giải toả)
(+) Mâu thuẫn bi kịch thực sự trong lòng kiều đến đây lại bùng lên mãnh liệt.
2-Đoạn 2: 15 câu thơ tiếp (735-749): Kiều trao kỉ vật và dặn dò thêm em.
Trao lại cho T.Vân những kỉ vật th/liêng của mối tình với K.Trọng: “ Chiếc thoa với bức tờ mây,..Phím đàn với mảnh hương nguyền ngày xưa”->lời Kiều ở đây chứa chất bao đau đớn, giằng xé, chua chát:
…Duyên này thì giữ vật này của chung
…Phím đàn với mảnh hương nguyền ngày xưa
Trong 2 từ “của chung” và “ngày xưa” chứa chất bao nỗi niềm, bao chua xót về hiện thực đẹp đẽ mới đấy thôi nay đã trở thành “ngày xưa”->t/gian tâm lí, t/gian được cảm nhận bằng nỗi đau.
-''Của tin'' là vật làm tin giữa Kim Trọng và TKiều, ở trong của làm tin ấy có tâm hồn của TKiều
-''người bạc mệnh'' người có số phận bạc bẽo k0 may mắn, k0 thoát ra được như một định mệnh
“mai sau ….hiu hiu gió thì hay chi về”và khi ấy em hãy “Rảy xin chén nước cho người thác oan” ( Kiều ko thể quên được mối stình của mình , nàng muốn trở về với tình yêu bằng linh hồn bất tử sau khi chết )
->Trao kỷ vật cho em mà lòng Kiều thổn thức, não nề, nuối tiếc, đau xót lại bùng lên, tâm trạng đau đớn, vò xé dồn dập, cuồn cuộn.
-Kiều quên sự có mặt của Vân dặn em mà thì thầm với mình về tương lai mù mịt, thê thảm
-Kiều đã nghĩ mình chết oan, vẫn mang nặng lời thề, Kiều quay trở về dằn vặt, lâm li
c-8 câu cuối:
-Quay về thực tại Kiều quanh quẩn mất mát không thể hàn gắn được, tất cả dở dang, đổ vỡ
-Kiều nhận lõi lầm về mình, tự cho rằng mình là người phụ bạc.
->Tình cảnh TKiều đau khổ đến cực độ, Kiều quên hẳn người đang đối thoại một mình, nói với người yêu vắng mặt nhiều lời thống thiết nghẹn ngào.
III-Tổng kết:
1.Nội dung:
-Tp’ viết lên bằng khả năng thông cảm sâu sắc của người nghệ sĩ khi hoá thân thành người trong cuộc để nói lên những tâm tư t/c’sâu kín, uẩn khuất nhất trong cõi lòng .
- Đoạn thơ bi thương nhưng k0 hề đen tối bởi cái bi thương toát ra phẩm chất cao đẹp của con người, vang lên lời tố cáo tội ác của XH bất nhân đã chồng chất khổ đau lên một kiếp người .
2. Nghệ thuật:
- Miêu tả, ptích tâm trạng p/tạp, mâu thuẫn->chân thực, tinh tế, ngôn ngữ biến hoá linh hoạt .
- Sử dụng nhiều thành ngữ quen thuộc tạo nên tâm trạng đầy kịch tính .